Cũng đã có nhóm bác sĩ đông y về đây bấm huyệt trị bệnh cho em nhưng vì không được điều trị liền tù tù nên bệnh của Huệ không tiến triển

Chúng tôi hy vọng khi bài báo này đến được với bạn đọc, sẽ có thêm nhiều tấm lòng hảo tâm tìm đến với mái ấm Thánh Tâm, chung tay cùng các sơ sẻ chia nhọc nhằn, mang niềm vui cho những mảnh đời vốn đã chịu nhiều bất hạnh, thiệt thòi. Đến năm 2008, cụ bị tắc tĩnh mạch, phải cưa một chân. Còn lại, trông đợi vào tấm lòng hảo tâm của bà con giáo dân xứ đạo Xuy Xá và sự viện trợ của những "mạnh thường quân" đôi khi tìm đến thăm.
Từ em nhỏ mồ côi mẹ ngay khi vừa lọt lòng, bố bỏ đi, ông bà ngoại quá nghèo không nuôi nổi đến một em gái bị lạm dụng, phải làm mẹ từ năm 15 tuổi, không dám về nhà, được các sơ nhận về chăm nom những tháng cuối mang thai, rồi sinh con khỏe mạnh, được các sơ coi ngó tận tâm, kiêng cữ đúng ba tháng mười ngày.
Sơ Ngát cũng cho biết thêm, hiện ở mái ấm Thánh Tâm, ngoài các em nhỏ mồ côi, tàn tật còn có 3 cụ bà không nơi tợ cũng tìm về đây. Chỉ mong các con được ăn no ước mong giản đơn ấy của sơ Ngát trên thực tại lại không hề đơn giản. Mỗi bữa khi nấu cơm, mỗi nhà sẽ bớt một nắm gạo bỏ vào hũ, ba tháng sẽ có một tiểu ban do nhà thờ lập ra, đến từng nhà xin mang gạo về để nuôi các em nhỏ.
Những ngày cuối đời, cụ sống vui vẻ, quây quần cùng các cháu nhỏ và khi tắt hơi, được nhà thờ lo hậu sự chu tất". Mà mỗi bữa ăn kéo dài hàng giờ đồng hồ vì em nuốt cũng khó khăn". Tại mái ấm Thánh Tâm cũng có một hũ gạo như vậy, những hũ gạo đó là nguồn thức ăn đốn của bốn mươi con người, đủ để hiểu cuộc sống của mái ấm này khó khăn như thế nào. Chưa kể nơi đây toàn những em nhỏ ốm yếu, bệnh tật, người già đau yếu liên miên, việc thuốc men hay bồi bổ là chuyện khó có thể xoay xoả được.
Lúc còn khỏe, cụ Lộc đi hàn dép nhựa, bán hàng vụn vặt ở chợ để kiếm sống qua ngày. Thắc mắc hỏi sơ Ngát, sơ cho biết đó là bàn độc của cụ Nguyễn Thị Lộc vừa khuất được nửa tháng. Cụ được sắp đặt ở cùng phòng với các sơ để tiện bề coi sóc đêm hôm. Có lẽ, hôm nay thấy mọi người đến đông vui quá, em cảm động nên mới như vậy, không sao, một lát sẽ khỏi thôi.
Một em khác lớn hơn một mực đòi nắm tay đi cùng, nhìn nụ cười thơ ngây nhưng ánh mắt vô hồn của các em, tôi không khỏi chạnh lòng. Sơ Ngát vội vã bấm huyệt, xoa bóp cho em rồi nói: "Huệ không cử động hay nói được nhưng nhận thức được hết. Được thành lập từ năm 2008, mái ấm Thánh Tâm, trong khuôn viên nhà thờ Xuy Xá, thôn Nghĩa, xã Xuy Xá, Mỹ Đức, Hà Nội trở nên ngôi nhà chung của 28 em nhỏ tật nguyền, mồ côi và những người già không nơi tựa… Thành viên CLB mong ước xanh vui chơi cùng các em nhỏ ở mái ấm Thánh Tâm.
Giờ đứa trẻ đã hơn hai tuổi, kháu, khỏe mạnh, được người mẹ trẻ gửi ở đây, đôi khi mới về thăm con. Từ đầm sen ấy, các sơ thu hoạch, chế biến thành trà sen, chè lá sen rồi mang bán lấy tiền đong gạo cho các con. Có những em sau một thời kì lớn lên khỏe mạnh lại được bác mẹ, họ hàng đón về, nhưng cũng có em, từ khi sơ sinh đến lúc biết chạy, biết đi, chỉ có mái ấm Thánh Tâm là gia đình và các sơ là mẹ… Trong một ngày ở lại cùng các em nhỏ, ngoài việc vui chơi, nói chuyện, tặng quà, những thành viên CLB mong ước xanh đã nấu một nồi cháo thật ngon, đầy đủ chất dinh dưỡng cho cả thảy các thành viên trong đại gia đình đặc biệt này.
Nhờ sự viện trợ của gia đình bà Thư, cụ Lộc cũng trở thành hội viên Hội Người cao tuổi, Hội Chữ thập đỏ phường Nghĩa Đô, được các đoàn thể trợ giúp lúc đau ốm, khó khăn. Cùng hai mươi bạn trẻ trong CLB mơ ước xanh - Hội Thanh niên khuyết tật TP Hà Nội, chúng tôi tìm về mái ấm Thánh Tâm ở nhà thờ Xuy Xá, Mỹ Đức.
28 em nhỏ tật nguyền, mồ côi, 3 cụ già không nơi nương nhờ được 8 sơ hôm sớm coi ngó nhưng không hề có một nguồn thu ổn định nào ngoài đầm sen trước cổng nhà thờ. Huệ không ăn được thức ăn thông thường, vớ đều phải nấu cháo, xay nhuyễn, đút từng thìa.
Nhìn những ánh mắt háo hức, khuôn mặt lốm đốm mồ hôi của các em khi quây quần bên nồi cháo nóng mới hiểu được, với các em sự sẻ chia của cộng đồng đáng quý biết nhường nào. Có nhẽ do mới thành lập, lại cách xa đường lớn, giao thông không thuận tiện nên còn ít người biết đến mái ấm này. Chỉ chừng đó thôi cũng đủ để sưởi ấm những trái tim già cô quạnh, giúp họ sống yên vui, thanh thản trong những năm tháng cuối đời.
Cách khá xa quốc lộ 21, vượt qua những con đường oằn èo, chật hẹp, phải hỏi thăm nhiều lần mới tìm thấy, mái ấm Thánh Tâm chỉ là dãy nhà lợp tôn nhỏ nhắn, nép mình bên cạnh nhà thờ Xuy Xá, giữa một làng quê thuần nông thanh bình. Kể về thế cuộc của cụ Lộc, sơ cũng không khỏi ngậm ngùi: "Cụ Lộc sinh năm 1930, mồ côi ba má từ nhỏ, không nhà cửa, không chồng con, không gia đình, cũng không ai biết quê quán cụ ở đâu.
Thể theo ước muốn của cụ, gia đình bà Thư đã đưa cụ Lộc về đây. Mái ấm lúc cuối đời Một chủ nhật đầu tháng 8, Hà Nội bừng nắng sau những ngày mưa bão liên hồi. Bước chân qua cánh cổng nhỏ, tôi không khỏi ngỡ ngàng khi thấy một bé gái, chừng 5-6 tuổi, chạy đến ôm chân mình gọi: "Mẹ, mẹ!".
Sơ bảo đây được gọi là "Hũ gạo tình thương", tổng cộng có gần ba nghìn hũ gạo như vậy được gửi đến các giáo dân xứ đạo Xuy Xá. Sơ Ngát bảo, khó khăn thiếu thốn là thế nhưng mái ấm Thánh Tâm chưa một lần nào chối từ những người cần sự trợ giúp.
Sơ Nguyễn Thị Ngát - người có mặt ở đây từ những ngày đầu thành lập nói với chúng tôi, giọng bùi ngùi: "Hai em đó đều bị bệnh down, được nuôi ở đây từ nhỏ, Có lẽ thiếu vắng tình thương của ba má nên gặp ai các em cũng gọi là mẹ, khách lạ đến thăm các em cũng đi theo". Tuổi già có con cháu vui vầy, bọn trẻ cũng có bà để nũng nịu, đòi nghe kể chuyện, khuyên bảo hay được gãi lưng khi đi ngủ.
Nhưng khi thấy khách đến hỏi thăm, cầm tay, cô bé bỗng giàn nước mắt, miệng ú ớ như muốn nói điều gì đó rồi tự dưng co giật toàn thân. Sơ Ngát đưa cho tôi xem một hộp nhựa dung tích chừng 3 lít, được đánh số 161, bên trong có một nhúm gạo.
Năm 1984, cụ sống lang thang vạ vật ở chợ Bưởi, được vợ chồng bà Nguyễn Thị Nguyệt Thư ở tổ 19, phường Nghĩa Đô, Cầu Giấy xót thương đưa về cho ở nhờ.
Những em nhỏ bị tàn tật, bị bố mẹ bỏ lại bệnh viện, nhà cô đỡ, cũng được đưa về đây coi sóc. Lúc khỏe, đã có lần cụ Lộc tìm đến thăm mái ấm Thánh Tâm và có tâm nguyện khi già yếu được về đây sống những ngày cuối đời.
Từ đó cụ không còn đi lại hay làm được gì, mọi việc hằng ngày đều phải nhờ vào lòng tốt và sự chăm sóc của gia đình bà Thư.
Sơ Ngát dẫn chúng tôi đến thăm những em nhỏ bị bại não, động kinh, có đến 5-6 em nằm bất động trên những chiếc giường i-nox, mọi ăn uống, sinh hoạt đều đợi mong vào sự trợ giúp của các sơ và những nhân tình nguyện. Cô bạn đi cùng tôi rơm rớm nước mắt, cầm đôi bàn tay xanh mét, nhỏ bé của Huệ hồi lâu, không nói nên lời… Ngang qua một căn phòng chỉ kê bộ bàn ghế gỗ đã cũ, mọt thủng lỗ chỗ, được dùng làm nơi ăn uống của các sơ và những thành viên khỏe mạnh, còn đi lại được, tôi chợt thấy một bàn độc nhỏ ngun ngút hương khói và di ảnh của một bà cụ hiền từ, nhân đức.
Đến ngày 15-6-2013, cụ bị đột quỵ, gia đình bà Thư đã mời bác sĩ đến khám và điều trị nhưng do tuổi cao, sức yếu nên bệnh tình không thuyên giảm. Huệ, một em gái năm nay đã 16 tuổi nhưng nặng chưa đến 10kg, nằm co quắp, tuốt các chi đều không duỗi thẳng được, quần áo chỉ mặc lại của những em bé một tuổi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét