Tôi thì đứt từng khúc ruột, không biết phải làm thế nào tìm gặp được con xem hiện nó sống ra sao, tương lai rồi sẽ đi tới đâu? Nỗi khổ cực này tôi âm thầm chịu đựng không dám nói lộ ra với ai
Xin thật tình cảm ơn chị. Tôi là dân tỉnh miền núi, chẳng đi đâu bao giờ, không biết phải tìm con ở đâu? Khổ cho tôi là không dám nói cho anh V biết vì anh đang bệnh nặng, sợ không chịu nổi cú “sốc” ý thức quá nặng nề thế này. Gia đình tôi ở tận Sơn La, anh V sức khỏe kém nên chúng tôi chưa lần nào xuống trường thăm cháu xem nó ăn ở, học hành ra sao, chỉ biết tin vào lời con nói. Chúng tôi sống hạnh phúc và anh V quý cháu L còn hơn cả cha đẻ của nó.
Lên 7 tuổi. Thế mà nó đã phụ lòng trông đợi của chúng tôi, khiến lòng tôi tan tành, vô vọng quá chị ạ. Chị ơi! Tôi đã chết giả ngay ở phòng thường trực của trường khi biết tin con gái tôi đã bỏ học đi khỏi trường hai tháng nay rồi! Tôi tìm hỏi bạn bè cùng nhà trọ của L mới biết là nó bỏ học đi theo một người đàn ông no ấm, ông này từ Hồng Kông sang Việt Nam nghiên cứu thị trường gì đó, bây chừ “họ” đang ở Sài Gòn.
Chồng tôi mất khi con gái tôi - cháu L. Thế mà con gái tôi lại như vậy, tôi biết phải ăn nói với anh thế nào đây? xích thằng ơi, tôi thật sự hoang mang, mong chị giúp đỡ tôi tìm một cách giải quyết tốt nhất để cứu con gái tôi trở lại con đường ngay thẳng để gia đình tôi được vui vẻ, hạnh phúc như xưa. Cách đây hơn tháng, tự nhiên tôi thấy sốt ruột quá, cứ phấp phỏng đứng ở nể yên, linh cảm có điều gì đó không thường ngày, tôi vội khăn gói về trường thăm con gái.
Anh V cũng đã có một đời vợ, nhưng vì anh không có khả năng có con nên họ chia tay nhau. Chúng tôi tuy không giàu có gì, chỉ là viên chức ăn lương nhà nước, nhưng chúng tôi quyết tâm đầu tư cho L học hành, tính đến nay cháu đã học năm thứ ba đại học. Thông báo về con gái tôi bạn bè nó chỉ biết có vậy.
Con gái tôi học ở Hà Nội nên phải trọ học, vợ chồng tôi chắt chiu đáp ứng mọi nhu cầu học hành, sinh hoạt đầy đủ để cháu không phải thiếu thốn gì khi xa nhà. Tôi cảm thấy bất lực quá, chẳng lẽ con gái tôi lại hư đến thế sao? Cái gì đã làm nó thay đổi nhanh chóng như vậy hở chị? Anh V là người tốt, đã hết dạ chăm lo cho đứa con riêng của vợ như vậy tôi rất kính nể anh, không dám làm điều gì khiến anh phiền lòng.
Tôi đã ngút ngay ở phòng trực của trường khi biết tin con gái tôi đã bỏ học đi khỏi trường hai tháng nay, nó bỏ học đi theo một người đàn ông no đủ, ông này từ Hồng Kông sang Việt Nam nghiên cứu thị trường gì đó, hiện “họ” đang ở Sài Gòn.
Năm trước nhất L học xuất sắc, được cấp học bổng, được làm cán bộ lớp, vợ chồng tôi rất yên tâm phấn chấn, luôn động viên động viên con cố gắng lên.
Vợ chồng tôi chỉ có đứa con gái độc nhất vô nhị nên cưng chiều nó, cho ăn học tử tế, những mong con nên người đàng hoàng. Khi cháu 12 tuổi thì tôi tái hôn với anh V. Lòng tôi rối bời, không còn thiết làm ăn gì nữa, lúc nào cũng trong tâm cảnh dở sống dở chết, ốm đau vật vờ hàng tháng nay rồi chị ạ.
Từ Hà Nội trở về, tôi phải nói láo chồng tôi là cháu L vẫn khỏe, học hành thường ngày, chỉ là do học bận quá nên không viết thư về nhà, nghe vậy chồng tôi thở phào: Đấy, tôi đã bảo mà, con nhà mình ngoan ngoãn, học hành nghiêm chỉnh chứ có như con người ta đâu mà bà cứ lo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét